vợ hờ yêu của tổng giám đốc ân
Chương 17: Em Là Vợ Của Tôi. Từ lúc Khả Di bỏ đi đã hơn 4 tiếng đồng hồ. Ân Vương Hoàng từ nãy đến giờ chỉ ngồi yên trên ghê sofa dài, đôi mắt lạnh lẽo chú tăm đến chiếc cửa ra vào. Anh đưa tay kéo tay áo lên xem đồng hồ, đã gần 10 giờ rồi vẫn không thấy cô
Truyện Vợ Hờ Yêu Của Tổng Giám Đốc Ân - Chương 27 với tiêu đề 'Yêu Cầu Từ Khách Hàng' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật Tổng giám đốc của tôi đề nghị nếu được Tổng giám đốc Nhất Phát hãy đem bản dự án đó sang nơi công tác của Tổng
Đánh giá: 6.4/10 từ 72 lượt. Vì lời nhờ giúp đỡ từ người chị gái, cô đã gạt đi ước mơ cùng tình yêu đẹp của mình mà trở thành vợ của anh. Anh-một Tổng giám đốc của một tập đoàn lớn, lúc nào cũng có những bữa tiệc trong giới nên mỗi khi đối mặt với cô
Vay 5s Online. Trường tiểu học...Trong phòng họp nhỏ ở hành lang khuôn viên trường học, Khả Di và Ân Vương Hoàng nắm tay nhau mở cửa bước vào, trong phòng lúc này đã có 5 người ngồi đợi sẵn. Một người phụ nữ tầm 30 tuổi ăn mặc chỉnh tề với áo sơmi trắng và chân váy đen, trên cổ còn đeo thẻ giáo viên của trường, Khả Di nghĩ đây có lẽ là giáo viên chủ nhiệm mới của Bảo Bối. Trên chiếc bàn dài còn có một cặp vợ chồng trạc tuổi cô và Ân Vương Hoàng, là vợ chồng của Tống tổng nổi tiếng của giới bất động sản, ngồi bên cạnh là Minh Thành, vậy là bố mẹ của thằng bé. Đối diện Minh Thành là Bảo Bối đang ngồi một mình ở đấy, nét mặt y chang Ân Vương Hoàng, lạnh lùng cũng chẳng thể hiện biểu cảm gì, nhìn thấy bố mẹ đến cũng không tỏ vẻ lo sợ vì bị mời phụ huynh."Ông Âu bà Âu, hai người đến rồi."Cô giáo chủ nhiệm đi đến mời động tác mời hai vợ chồng cô ngồi xuống bên cạnh Bảo Bối. Cô giáo biết địa vị của Tống gia và Âu gia trong thành phố, đều là những gia đình máu mặt không thể động chạm, cô cũng vì bất đắc dĩ mới gọi hai nhà đến đây, và vì lý do khó mà nói."Tôi mời ông Âu và bà Âu đến đây là vì có vấn đề cần thảo luận một chút.", cô giáo chủ nhiệm cẩn trọng mở lời."Có chuyện gì cô giáo cứ nói.", Khả Di nôn nóng cùng lo lắng đáp lời."Là vầy, bạn bè trong lớp trong giờ ra chơi vội chạy đến báo với tôi là bạn Bảo Bối và Minh Thành đánh nhau ở sân trường.", cô giáo hồi hộp nói từng chữ một. Cô biết hai đứa trẻ này đều là bảo vật trân quý của Tống gia và Âu gia nên không thể tự mình giải quyết, đành phải mời phụ huynh hai nhà đến để thảo luận."Sao? Đánh nhau?", Khả Di lùng bùng lỗ tai, đánh nhau? Cô không tin vào những gì mình vừa nghe, Bảo Bối của cô không phải là một đứa trẻ không hiểu chuyện đến thế? Cô xoay đầu nhìn con trai ngồi kế bên, bàn tay nhỏ đặt lên tấm lưng nhỏ của thằng bé, nhỏ giọng hỏi chuyện."Bảo Bối, cuối cùng là sao vậy?"Bảo Bối chưa kịp trả lời thì Minh Thành ở phía đối diện đã nhanh hơn một bước lên tiếng trước."Chúng con không đánh nhau, chỉ là nói chuyện. Mấy bạn trong lớp nói quá lên thôi.", thật ra khí chất của một thiếu gia đây mà, mới tí tuổi đã có thể có giọng điệu này hai vợ chồng Tống gia và Âu gia đều ngơ ngác nhìn Minh Thành như đang chờ đợi thêm lời giải thích."Cô Âu, có phải cô nói với tiểu công chúa là cháu trêu đùa em ấy về chuyện cháu thích em ấy không?", Minh Thành như lớn hơn chục tuổi hỏi chuyện Khả Di. Khi nãy cậu bé tìm gặp tiểu công chúa nói chuyện, một lần nữa đề cập là cậu bé thích tiểu công chúa, ai ngờ tiểu công chúa lại mang y chang câu mà Khả Di trước đó nói với con bé nói lại với Minh Thành, rốt cuộc thành ra thành ý của cậu bé lại trở thành chuyện trò đùa."Minh Thành à, thật ra thì...", Khả Di nghệch ra, không ngờ cậu bé sẽ nói với cô những lời này. Chuyện tình cảm nam nữ phức tạp, 3 đứa lại còn nhỏ vốn dĩ không nên để tâm đến làm gì."Chú Âu, cô Âu, cháu thật sự thích tiểu công chúa, thật lòng thích em ấy. Còn Bảo Bối đến tìm nói chuyện là chỉ muốn bảo vệ em gái, chúng cháu đang nói chuyện thì bị cô giáo chủ nhiệm kéo đến đây, còn gọi cô chú đến.", Minh Thành như giải đáp mọi thắc mắc của mọi người. Thì ra lý do mâu thuẫn chính là vì tiểu công chúa- em gái của Bảo Bối, con gái cưng nhà Âu gia. Ngay cả cô giáo chủ nhiệm cũng không ngờ chỉ là hai đứa bé 5-6 tuổi lại đang chính chắn nói những lòi ra là chuyện của những đứa trẻ còn chưa hiểu chuyện đời là gì, vậy mà làm cho hai nhà lo lắng sốt ruột cả lên. Suy cho cùng cũng không có gì nghiêm trọng, Minh Thành thích tiểu công chúa thì cứ để thằng bé theo đuổi, Bảo Bối yêu thương bảo vệ em gái thì cứ để cho thằng bé thực hiện bổn phận của một người anh, chuyện này người lớn khó mà chen chân giải quyết được, dù có khuyên nhủ hay răn đe cũng không giải quyết được gì, bọn trẻ thời nay lớn nhanh thật là việc đơn giản nên giải quyết rất nhanh, cô giáo cũng khéo léo cho cả hai Bảo Bối và Minh Thành nghỉ nửa buổi, xem ra hai bố mẹ vẫn có chuyện cần nói với con trẻ. Ngồi trên xe, Ân Vương Hoàng ngồi ở ghế lái, Khả Di ngồi ở ghế lái phụ còn Bảo Bối thì ngồi ở hàng ghế sau, từ lúc rời trường đến giờ vẫn chưa ai nói với ai lời gì."Hai mẹ con muốn ăn gì, bố chở đi ăn.", Ân Vương Hoàng chẳng để tâm đến việc đó, trong lòng anh ngược lại rất vui, thì ra tiểu công chúa của mình được săn đón như thế, sau này chắc chắn sẽ có đống chàng trai xếp hàng chờ Âu gia chọn lựa. Mà Bảo Bối cũng thật giống anh nha, ra dáng anh trai rồi, còn nói chuyện bảo vệ em gái nữa cơ. Nói chung anh không bực bội mà còn vui vẻ, phấn khởi vô cùng."Bố, mẹ, con có chuyện muốn nói.", Bảo Bối nghiêm túc khoanh hai tay trước ngực nhìn về phía dạng nghiêm túc này làm Ân Vương Hoàng và Khả Di bật cười nhưng cố nén lại, gật đầu ừ một câu rồi ra hiệu như đồng ý cho Bảo Bối lên tiếng tiếp."Bố mẹ có định sinh thêm em không?", tự dưng Bảo Bối lại hỏi chuyện này làm cô và anh như á khẩu không biết phải trả lời thế nào."Có thì sao mà không có thì sao?", Ân Vương Hoàng đánh lái rẽ phải rồi nhìn qua gương chiếu hậu hỏi ngược lại Bảo Bối."Không vấn đề gì, nhưng mà nếu có sinh thì mẹ đừng sinh em gái nữa. Nếu em ấy giống tiểu công chúa thì con sẽ rất mệt đấy.", Bảo Bối vừa nghiêm túc vừa tỏ vẻ mệt mỏi trả lời. Có lẽ nãy giờ thằng bé im lặng là để suy nghĩ về vấn đề này."Sao?", Khả Di xoay đầu ngơ mắt nhìn Bảo Bối, cô vẫn chưa hiểu ý của thằng bé."Con vì tiểu công chúa mà ra sức bảo vệ, để tâm đến mấy đứa con trai khác đã mệt rồi, nếu còn thêm em gái nữa con chắc chắn sẽ không đủ sức mà chăm nom.", Bảo Bối ra dáng như ông cụ non đáp lời. Thằng bé thương tiểu công chúa, vừa nghe Minh Thành có ý đồ với con bé liền ra mặt ngăn cản, nhất quyết không để ai tổn hại đến em gái mình. Chính vì vậy thằng bé mới nghĩ là toàn tâm toàn lực dành cho tiểu công chúa là đủ rồi, thêm một em gái nữa chắc chắn sẽ không xuể Vương Hoàng và Khả Di đến lúc này không nhịn được nữa bụm miệng cười, ông cụ non Bảo Bối thật đáng yêu nha, thật không uổng công cô mang nặng đẻ đau còn anh thì không uổng công rèn luyện mấy chục năm trời mới có thể sản xuất bé "nòng nọc" xuất sắc như thế. Được rồi được rồi, nếu Bảo Bối nói như thế thì anh sẽ suy nghĩ lại việc có thêm con, nhưng chắc chắn sẽ cố gắng "chừa" em gái ra nhé.********"Này, anh làm gì vậy?"Khả Di chỉ vừa đẩy cửa nhà tắm bước ra đã bị Ân Vương Hoàng mai phục tốc chiến tốc thắng bế cô lên rồi ném lên chiếc giường lớn phía dưới làm cho chiếc váy ngủ của cô xộc xệch lộ ra nửa bầu ngực trắng hồng quyến rũ kia."Sản xuất em bé.", Ân Vương Hoàng thản nhiên trả lời. Cởi chiếc áo thun ra rồi chống tay lên giường nằm đè lên Khả Di, anh cúi đầu đặt lên môi cô nụ hôn, từ nhẹ nhàng dần dần chuyển sang mãnh liệt, bàn tay càng không an phận bắt đầu di chuyển trên cơ thể Di bất ngờ trước hành động này, cô chưa chuẩn bị tâm lý, nâng tay chắn trước ngực Ân Vương Hoàng, cô thở hổn hển nhìn anh đáp lời."Hai đứa đã đủ mệt rồi, anh còn muốn thêm sao?""Không thành vấn đề, chúng ta không nổi thì thuê người, anh dư sức."Nói rồi Ân Vương Hoàng nhanh chóng trút hết những vật còn đang ngán đường kia xuống, mạnh mẽ chiếm lấy Khả Di. Trong căn phòng lớn bắt đầu vang lên âm thanh ám muội, tiếng động của hai cơ thể quấn quýt va chạm vào nhau tạo nên không gian đẫm ái tình, mê cửa...Bảo Bối vừa đi ngang qua cửa phòng của bố mẹ, vô tình nghe được cuộc trò chuyện vừa rồi liền ngẩn ra. Không lâu sau đó tiểu công chúa ôm gấu bông mở cửa phòng chạy đến, nhón chân định giơ tay nắm lấy tay nắm cửa liền bị Bảo Bối ngăn lại."Sao thế?", cậu bé hỏi."Em ngủ không được, muốn tìm mẹ.", tiểu công chúa trả lời."Mẹ bận rồi, sang đây anh kể chuyện cho nghe."Rồi Bảo Bối kéo tay tiểu công chúa kéo đi, trong giờ khắc này tốt nhất là không thể làm phiền đến quá trình "sản xuất" ấy được.*******9 tháng sau...Cũng là vị trí này, cũng là căn phòng kính với những chiếc giường bé bé xinh xinh được xếp ngay ngắn ở bên trong, bé trai thì mặc màu xanh dương còn bé gái thì mặc màu hồng. Đứng đối diện căn phòng kính này là ba cha con Ân Vương Hoàng, Bảo Bối và tiểu công chúa, ba người đang hạnh phúc nhìn chăm chú về phía đằng kia nơi có hai chiếc giường nhỏ có hai đứa bé sơ sinh nằm ngủ ngon giấc. Khả Di vừa hạ sinh cho Ân Vương Hoàng thêm một cặp song sinh, một trai một gái, bây giờ cô đang nằm ngủ nghỉ còn ba cha con thì không kiềm được lòng phải đến đây thăm đôi sơ sinh ấy. Lần trước bị tai nạn bác sĩ bảo Khả Di khó lòng mang thai nhưng không ngờ mấy chốc cô đã sinh cho anh ba đứa con kháu khỉnh đáng yêu, vậy là bây giờ gia đình anh có tận 6 người với bốn đứa con, nằm mơ anh cũng không dám nghĩ đến. Tiểu công chúa thì không ngừng luyên thuyên là sau này sẽ chăm cho em gái như thế nào, cùng nhau chơi búp bê, cùng nhau làm đẹp...Duy chỉ có mình Bảo Bối, anh trai cả là trầm mặc suy nghĩ cùng thở dài. Cậu đã nói bố mẹ đừng sinh em gái mà, cuối cùng vẫn là không thể tránh. Có thêm đứa em trai thì sao chứ? Song sinh cùng tuổi, suy cho cùng cũng chẳng thể bảo vệ em gái và chị gái, suy cho cùng cũng chỉ có mỗi cậu đảm đương trách nhiệm này. Thởi dài một phen, đành vậy, ai bảo hai đứa em gái này của Bảo Bối đáng yêu quá thể, dù cực một chút, dù có đối đầu với đám trai ngoài kia cũng chẳng sao, cậu vẫn nhất quyết bảo vệ hai đứa em gái này đến cùng...!
Sáng hôm sau....Khả Di mệt mỏi thức dậy, cả thân thể cô đều uể oải sau bữa tối hôm qua. Khả Di ngồi dậy, kéo lấy chiếc chăn che lấp cơ thể trắng hồng của mình rồi nhớ lại, gương mặt của cô trở nên đỏ bừng khi nhớ lại đêm hôm qua, anh và cô đã làm gì. Dọn về đây đã được một tháng nhưng tối hôm qua chính là lần duy nhất cô gần gũi với anh sau ba năm xa cách. Nhưng bên cạnh đó cô cũng không thể không trách bản thân mình. Đêm qua thấy anh say khướt cùng ướt mưa vì cô, trái tim cô không thể chống cự thêm nữa, nó đã thật sự vì anh mà cởi bỏ lớp giáp mà trước giờ chủ nhân nó đã mặc cho nó. Cô vì anh quên đi những tổn thương trước kia, cô vì anh mà quên đi ý chí cùng dự định của mình, cô vì anh mà làm chuyện có lỗi với người chị mà cô yêu thương, cô có phải đáng trách lắm không? Chắc chắn sau đêm hôm qua, mối quan hệ của cô và anh chắc chắn sẽ thay đổi, chỉ là cô không biết sẽ thay đổi như thế nào thôi. Hoà nhã hơn? Không còn tranh cãi? Không, Khả Di, không được nghĩ bậy. Đêm hôm qua chỉ là ngoài ý muốn, mày cũng chỉ động lòng khi anh ấy bị như thế. Nên nhớ, Ân Vương Hoàng chính là anh rể của mày, là người chồng mà chị cô hết mực trân quý, không thể...không....tỉnh táo nào Khả Di!!!Cốc...cốc...Trong lúc Khả Di còn đang ngồi suy nghĩ linh tinh thì đột nhiên ngoài cửa có tiếng gõ cửa. Khả Di giật mình, kéo chăn trùm kín người rồi cất giọng."Vào đi."Chú Sơn từ ngoài cửa bước vào, nhìn khung cảnh lộn xộn trong phòng cùng gương mặt đỏ ửng của Khả Di cũng hiểu được phần nào câu chuyện, miệng ông khẽ cười nói với cô."Cô Khả Di, đã trễ rồi cô xuống dùng bữa đi ạ."Khả Di không phải kẻ khờ, nhìn chú Sơn cười vậy là cô cũng ngầm hiểu. Cô ngượng ngùng đáp lời."Dạ rồi, cháu sẽ xuống ngay ạ.""À cô Khả Di, còn việc này nữa...", chú Sơn chợt nhớ còn chuyện cần phải nói với cô nên vừa xoay lưng đi liền quay lại"Chuyện gì vậy ạ?""Cậu chủ nói chiều nay sẽ về sớm, nhắc cô đừng đi đâu mà hãy đợi cậu về."Chú Sơn nói xong liền vui thay cho cô, cười rạng rỡ rời đi. Chú biết cô và Ân Vương Hoàng thường xuyên tranh cãi, mối quan hệ "cơm không lành, canh chẳng ngọt". Nhưng tối hôm qua thấy hai người họ ân ân ái ái như vậy thì có lẽ người trong nhà không cần lo lắng nhiều Di ngượng ngùng ngồi đơ người, thôi rồi, tranh cãi hay là gần gũi gì người trong nhà đều thấy hết, thôi tiêu cô rồi, mặt mũi nào đối diện nữa đây. Trong lúc cô đăm chiêu suy nghĩ thì đột nhiên điện thoại reo lên. Khả Di vươn tay bắt lấy, áp vào tai."Alo.""Khả Di, là mẹ đây.", giọng bà Thuý có vẻ rất lo lắng cùng hối hả."Mẹ? Có chuyện gì sao giọng mẹ kì lạ vậy?", Khả Di tinh ý nhận ra điều bất thường."Khả Di ơi, Bảo Bối....Bảo Bối...", bà Thuý giọng như khóc nấc bên đầu dây bên kia, miệng thì liên tục gọi tên đứa cháu ngoại."Bảo Bối có chuyện gì? Mẹ mau nói đi!", Khả Di trở nên lo lắng, giọng cũng trở nên khẩn trương."Hôm nay Bảo Bối chỉ học có hai tiếng thôi. Đáng lẽ đến giờ này mẹ đi đón nó thì thằng bé phải ở đó. Nhưng hôm nay...hôm nay mẹ đến đón thì không thấy thằng bé đâu cả.", bà Thuý nước mắt ngắn nước mắt dài kể lại sự việc cho Khả Di."Sao? Không thấy ở trường? Mẹ đã tìm kĩ chưa? Đã hỏi cô giáo chưa?""Mẹ đã tìm kĩ rồi, cũng đã hỏi cô giáo. Cô giáo bảo đã có người đến đón thằng bé trước đó rồi.""Mẹ à, bây giờ mẹ bình tĩnh ở nhà đợi xem như thế nào. Con sẽ đến nhà trẻ hỏi lại lần nữa và đi tìm Bảo Bối.", Khả Di lòng như lửa đốt, lo lắng dâng cao nhưng vẫn cố trấn an bà Thuý."Được, mẹ đợi tin con."Khả Di cúp máy rồi nhanh chóng thay đồ rời khỏi nhà. Hành động vội vã, không để ý và không nghe ai nói của cô làm người trong nhà lo lắng. Chú Sơn cũng vậy, ông hỏi nhưng cô không để tâm, cứ thế một mạch ra cửa bắt taxi mà đi khỏi. Không biết cô chủ có chuyện gì không nữa? Còn lời dặn của cậu chủ, lỡ cậu ấy về mà cô chủ không có ở nhà thì biết làm sao đây? Thôi rồi thôi rồi, cả người làm trong nhà lo lắng xì xào bàn tán, ai cũng biết sự lợi hại của cơn thịnh nộ của Ân Vương Hoàng, cô chủ cậu chủ vừa bình thường trở lại, nay lại cãi nhau, có chết đây không chứ?Nhà trẻ...Khả Di lo lắng chạy đến phòng giáo viên tìm cô giáo chủ nhiệm lớp của Bảo Bối."Cô giáo, cô nói con tôi đã được người khác đón đi sao?", Khả Di hỏi cô giáo."Dạ phải, anh ấy đã đến đón cháu ngay lúc tan giờ học.""Anh ấy? Là đàn ông sao?", Khả Di nghĩ kĩ lại. Đàn ông? Chẳng lẽ là Phúc Nguyên? Nghĩ thế cô liền hỏi tiếp."Có phải là người đàn ông cao to, rất thân thiện vui vẻ và gặp Bảo Bối sẽ đập tay không?", Khả Di nhớ lại đặc điểm của Phúc Nguyên đồng thời thói quen của anh mỗi lần gặp Bảo Bối để hỏi cô giáo nhằm xác định anh có phải là người đã đón Bảo Bối đi hay không?"Không phải. Người đàn ông ấy có cao to, nhưng gương mặt rất điển trai, lại lạnh lùng, chỉ cười với mình Bảo Bối mà thôi.", cô giáo xoay mặt qua một bên cố gắng nhớ lại dáng vẻ của người đàn ông đó sau đó báo lại với Khả Di cảm ơn rồi rời đi. Cô vừa đi vừa suy nghĩ. Cao to, điển trai còn rất lạnh lùng. Phúc nguyên không phải, nhưng ngoài anh ấy thì có người nào biết đến Bảo Bối đâu. Cảm giác lo lắng cùng bất an ngày càng dâng cao. Không, Bảo Bối không thể có chuyện, cô phải mau đi tìm thằng bé. Khả Di chạy khắp nơi tìm, những nơi mà cô và Bảo Bối thường đi qua, cũng chạy qua các tiệm ăn, khu vui chơi, quán kem.... rất nhiều nhưng đều không thấy bóng dáng thằng bé. Cô tìm rất lâu cho đến giờ chiều vẫn không thấy tung tích. Khả Di bất lực đứng tựa vào vách tường của một nhà hàng ven đường, nước mắt đột nhiên rơi xuống. Bảo Bối, con đang ở đâu? Bảo Bối là người quan trọng nhất đối với cô, cô không thể mất thằng bé, cũng không thể để nó xảy ra chuyện. Nhưng tất cả cô đều tìm rồi, giờ chẳng còn biết đi đâu. Đúng lúc đó, có một người phụ nữ dắt con mình đi qua, cuộc hội thoại của họ đã làm cô bừng tỉnh."Con đã liệt kê ra danh sách chưa?", người phụ nữ nắm lấy tay đứa con gái ân cần hỏi."Dạ rồi ạ.", cô bé lễ phép trả lời."Được, nhất định phải đủ người nhé, nếu thiếu một bạn nào thì sinh nhật con sẽ buồn lắm đấy.", người phụ nữ xoa đầu bé người, nhất định phải đủ người, cao to, điển trai, lại rất lạnh lùng. Khả Di như chợt nghĩ ra điều gì đó, cô nhanh chóng chạy ra bắt taxi, chiếc xe hướng về một phía mà lao thẳng...*******Trong một buổi chiều mùa hạ, dưới ánh nắng chói chang vào đầu giờ chiều, hai cái bóng một lớn một nhỏ với hay bàn tay nắm lấy nhau chiếu xuống nền đất xi măng trong một khu vườn nơi căn biệt thự to lớn...Khả Di chạy nhanh vào sân biệt thự, đảo mắt nhìn xung quanh như tìm kiếm ai đó. Cuối cùng một thanh âm quen thuộc vang lên. Khả Di xoay người hướng về phía phát ra câu nói."Mẹ...", giọng một cậu bé vang lên trong khoảng không gian im Di đứng như chôn chân, ánh mắt hoảng hốt nhìn cảnh tượng trước mặt, chính âm thanh non trẻ kia vang lên đã kéo cô về với thực tại, cô đưa bàn tay nhỏ trắng ngần ra"Bối, qua đây với mẹ."Bảo Bối thấy mẹ liền vui vẻ định chạy qua đến bên mẹ thì lại bị người đàn ông bên cạnh giữ lại."Thằng bé đúng là con của chúng ta.", Ân Vương Hoàng nhếch miệng."Anh nhầm rồi, nó là con của riêng tôi.", Khả Di thẳng thần nhưng cũng lộ ra chút sự run nhẹ trong lời nói."Nhìn dáng vẻ tuấn tú của nó là biết do di truyền từ người cha rồi, tôi thì rất tin vào khả năng "sản xuất" của mình, nhưng nếu em lo lắng, tôi sẽ đưa nó đi xét nghiệm."Ân Vương Hoàng vừa cười vừa nắm chặt lấy bàn tay nhỉ nhắn đầy thịt của cậu nhóc bên cạnh, ánh mắt nhìn Khả Di tràn đầy yêu thương và nuông chiều."Anh...", Khả Di tức tối định làm cho ra lẽ với Ân Vương Hoàng nhưng bị lời nói của Bảo Bối ngăn lại."Mẹ ơi ba nói sản xuất là sao ạ? Mẹ với ba làm sao sản xuất ra con vậy?", Bảo Bối ngây thở hỏi, đôi mắt to tròn nhìn cô ngơ ngác như muốn được giải thích."Bảo Bối, con gọi ba sao?", Khả Di trừng mắt nhìn Ân Vương Hoàng, rốt cuộc anh đã dạy thằng bé những gì vậy."Bảo Bối ngoan lắm, để ba đưa con lên phòng mới nhé, ba đã mua rất nhiều đồ chơi cho con. Bảo Bối có thích không?", Ân Vương Hoàng dịu dàng ngồi thấp xuống ngang với Bảo Bối, ánh mắt yêu thương nhìn thằng bé, đôi tay to xoa xoa đầu rồi khoe với thằng bé những việc mà anh đã chuẩn bị cho nó."Dạ được, mình đi thôi ba."Bảo Bối nghe có đồ chơi liền khoái chí, kéo tay Ân Vương Hoàng đi vào trong nhà mặc kệ Khả Di đứng yên ở đó. Không biết hôm nay Khả Di sao lại trở nên khó tính, bình thường cô dành thời gian dài để ăn cơm cùng nói chuyện với thằng bé nhưng hôm nay lại thúc nó ăn nhanh rồi lên phòng. Người làm vừa dọn bàn ăn xong thì Khả Di liền đứng lên, giọng lạnh lùng nói với Ân Vương Hoàng."Tôi có chuyện muốn nói với anh."Cả hai cùng vào phòng ngủ của cô nói chuyện. Ngay khi Ân Vương Hoàng vừa đi vào, cô đã đi đến trước mặt anh mà chất vấn, giọng lộ rõ sự không vừa lòng."Anh biết anh đang làm gì không? Tại sao lại đưa Bảo Bối về đây mà không hỏi ý tôi? Anh không có quyền."Khả Di mới vừa dứt lời thì đột nhiên chiếc eo thon bị bàn tay to Ân Vương Hoàng siết chặt lấy, mạnh mẽ đưa cơ thể mềm mại của cô áp sát vào lồng ngực to lớn của anh. Khả Di đưa hai tay chống trước ngực, giọng càng thêm bực tức."Tôi đang nói chuyện nghiêm túc với anh đó, anh buông tôi ra.", Khả Di vừa nói vừa cựa cho Khả Di cựa quậy đến đâu thì Ân Vương Hoàng vẫn bình thản ôm chặt lấy cô, trên mặt tràn đầy ý cười."Tôi có quyền chứ tại sao không? Quyền là ba của Bảo Bối.", Ân Vương Hoàng vừa nói vừa cười trông anh rất ôn nhu."Tôi nói rồi, Bảo Bối là con riêng của tôi, không phải con anh.", Khả Di khẳng định lại một lần nữa."Nếu không có tôi thì em làm sao đưa Bảo Bối chào đời, đúng không?", Ân Vương Hoàng ghé sát tai của Khả Di khẽ nói. Giọng vừa dịu dàng vừa pha chút ám muội trong đó."Anh...anh đưa thằng bé về đây là có ý gì?""Tôi đã nói em phải ngay từ đầu dọn đến đây phải mang đủ người nhưng em lại không nghe lời. Được, em muốn có cuộc sống riêng của hai chúng ta tôi thuận theo em. Nhưng tôi thấy dù sao cũng không nên để nó sống cùng ông bà ngoại dài dài được, nó phải ở bên ba mẹ nó chứ. Vì thế hôm nay tôi đã đón nó về.""Anh..."Khả Di định lên tiếng đáp trả nhưng bị cái ôm siết của Ân Vương Hoàng ngăn lại. Anh không cho cô nói nữa vì anh biết cô đang không vừa lòng, tranh cãi hoài cũng không tốt. Từ giờ có Bảo Bối rồi anh sẽ hạn chế tranh cãi với cô, anh muốn thằng bé có cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ, đầy đủ nhất mà anh có thể làm cho nó. Và đầu tiên anh cần làm chính là cải thiện mối quan hệ với Khả Di. Ân Vương Hoàng nghĩ rồi cúi đầu, đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ sau đó cúi mặt, dịu dàng nói với Khả Di."Khả Di, tôi rất vui khi em đã sinh Bảo Bối cho tôi. Tôi nhất định sẽ yêu thương nó, cho nó cuộc sống tốt nhất. Một nhà ba người chúng ta sẽ sống thật hạnh phúc, có được không?"**********Hãy cho au thấy những cmt và like của các bạn nào. Truyện dần dần đi đến hồi kết rồi nhé!!!
Tác giả Thể loại Truyện Ngược, Ngôn TìnhNguồn thái FullSố chương 62Ngày đăng 2 năm trướcCập nhật 2 năm trước Vì lời nhờ giúp đỡ từ người chị gái, cô đã gạt đi ước mơ cùng tình yêu đẹp của mình mà trở thành vợ của Tổng giám đốc của một tập đoàn lớn, lúc nào cũng có những bữa tiệc trong giới nên mỗi khi đối mặt với cô, chỉ có sự lạnh đã hi sinh mọi thứ của mình để trở thành vợ của một người quyền lực nhưng với sự lạnh nhạt của anh, cô phải làm sao? Liệu sự quan tâm và thuần khiết của cô có thể làm anh rung động?******Trong một buổi chiều mùa hạ, dưới ánh nắng chói chang vào đầu giờ chiều, hai cái bóng một lớn một nhỏ với hay bàn tay nắm lấy nhau chiếu xuống nền đất xi măng trong một khu vườn nơi căn biệt thự to lớn..."Mẹ...", giọng một cậu bé vang lên trong khoảng không gian im Di đứng như chôn chân, ánh mắt hoảng hốt nhìn cảnh tượng trước mặt, chính âm thanh non trử kia vang lên đã kéo cô về với thực tại, cô đưa bàn tay nhỏ trắng ngần ra"Bối, qua đây với mẹ."Cậu nhóc vui vẻ định chạy qua đến bên mẹ thì lại bị người đàn ông bên cạnh giữ lại."Thằng bé đúng là con của chúng ta.", anh ta nhếch miệng."Anh nhầm rồi, nó là con của riêng tôi.", Khả Di thẳng thần nhưng cũng lộ ra chút sự run nhẹ trong lời nói."Nhìn dáng vẻ tuấn tú của nó là biết do di truyền từ người cha rồi, tôi thì rất tin vào khả năng "sản xuất" của mình, nhưng nếu em lo lắng, tôi sẽ đưa nó đi xét nghiệm."Ân Vương Hoàng vừa cười vừa nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn đầy thịt của cậu nhóc bên cạnh, ánh mắt nhìn Khả Di tràn đầy yêu thương và nuông chiều...
vợ hờ yêu của tổng giám đốc ân